Monday, 26 September 2011

Saving the nature: Carbon Tax, Science or Religion?

Đức tin tôn giáo sẽ là giải pháp cho vấn đề Môi trường?

I've just came back from Australia where at least 10 minutes of each evening's news program was devoted to a heated discussion on carbon tax. It was hard for me to understand the critics, partly because The Netherlands where I live, and most of the Scandinavian countries, have been the first to apply this tax since 1990. However, there is in deed a growing discussion supporting the argument that a carbon tax does not work, that the most polluting countries still maintain or even produce even more carbon emission. New Jersey just pulled out of their Cap and Trade scheme because they see this tax as no more than a tax on residents and businesses with no discernible effect on the environment.

Will science and technology then play the major role in our environmental problems? I have always found this somewhat uncomfortable since science has been so detached from Nature. Science does not see Nature as mother Earth but purely as a de-soul complex of quantities and motions.

Yesterday I bumped into a brilliant speech delivered by Prince Charles addressing Islam and the environment. He clearly emphasized that more and better science and technology would not help to solve our problems. It is faith, the commonly shared belief among many religions that human beings are part of nature, the divine quest that mankind has to protect God's creation will be the answer for our environmental crisis. At the very root of the problem, it is in fact the inner crisis of the soul, the crisis in our relationship with Nature. Mankind is not the landlord, mankind is just a tenant with illusion.

Although I thoroughly enjoyed reading his speech, I clearly recognized how Prince Charles was still under the spell of his religion as he said great faiths share in the idea that mankind should protect God's creation. Using this word, he contradicted himself and kept seeing Nature as an object to save. From my perspective, in term of Man-Nature relationship, it is not much different from seeing Nature as a source to exploit.

The crisis that we have with Nature is in deed the crisis of relationship. Using Nature or Protecting Nature means having a superior role above Nature, being the master of Nature. This perspective is strong in Western countries and religions (including UK) where nature is deeply perceived as being created by God for  the man. This belief is missing in some Eastern religions where the creation of mankind is not of equal importance. And by combining Prince Charles's perspective and the philosophy of Eastern religions, we may then suggest that it is neither exploiting Nature nor protecting Nature, it is living in harmony with Nature that should be the appropriate approach we take to solve our inner crisis in relationship with Nature.

------------------------
Prince Charles's speech
------------------------

Kỳ nghỉ của tôi ở Úc tối nào cũng được điểm tâm bằng ít nhất 10 phút tranh luận chói tai trên TV về thuế carbon. Mặc dù Hà Lan đã đánh thuế này từ hơn 20 năm trước, nhiều người đã phải thừa nhận rằng thuế carbon không hẳn là giải pháp hữu hiệu để giải quyết vấn đề môi trường.

Liệu khoa học công nghệ sẽ là cứu cánh chăng? Tôi luôn cảm thấy có điều gì đó bất ổn, có lẽ là vì khoa học đã quá xa rời khái niệm thiên nhiên, coi thiên nhiên như một đối tượng nghiên cứu vô hồn.

Gần đây tôi có đọc được một bài phát biểu rất hay của Thái tử Charles trong hội nghị về môi trường với các học giả Hồi Giáo. Ông nhấn mạnh rằng không phải KHCN mà là đức tin tôn giáo sẽ đóng vai trò quyết định trong việc bảo vệ môi trường. Các đức tin lớn trên thế giới đều quy tụ tại một điểm là Chúa tạo ra thiên nhiên vạn vật và chúng ta cần bảo vệ những gì Chúa đã kiến tạo nên.

Mặc dù rất ủng hộ quan điểm của Thái tử,  bằng cách dùng từ Bảo Vệ thiên nhiên, tôi nhận thấy rằng ông vẫn bị kìm tỏa mạnh mẽ bởi chính tôn giáo của mình. Tự cho mình quyền Bóc lột hay bảo vệ Thiên nhiên đều có thể coi là tự đặt mình lên trên thiên nhiên, tự cho mình quyền phán quyết số phận thiên nhiên. Điều này có thể giả thích một phần bởi trường phái độc thần Abrahamic của phương Tây (Thiên Chúa, Do Thái, Hồi Giáo) cho rằng Chúa tạo ra vạn vật để ban cho con người, vì thế nên con người có quyền sinh sát với Thiên Nhiên.

Một số tôn giáo phương Đông không đề cao đấng tạo hóa mà đề cao sự đồng sinh của thiên nhiên và con người.  Để kết luận, tôi cho rằng một sự kết hợp giữa quan điểm của Thái tử và quan điểm của tôn giáo phương Đông sẽ hợp lý hơn cả. Con người không được phép dùng KHCN để bóc lột thiên nhiên, cũng không có quyền bảo vệ thiên nhiên. Sống hòa thuận với thiên nhiên, đó mới là cách đặt vấn đề đúng đắn công bằng nhất để giải quyết cơn khủng hoảng môi trường.

Phương-Mai Nguyen

(Bản quyền của CultureMove.com. Nếu các cơ quan báo chí muốn đăng lại, xin vui lòng liên hệ với tác giả)



5 comments:

  1. I can see you are also under the spell of your religious background as well. But what i like in your writing is that you combine it with other element. A hybrid in deed, of better form than where it originally comes from.

    ReplyDelete
  2. Mohammed Benzakour27 September 2011 at 07:43

    He is damned right, "At the very root of the problem, it is in fact the inner crisis of the soul, the crisis in our relationship with Nature." Do you know Knut, the cude icebear in the berlin zoo? - i wrote about his death: http://www.nrcnext.nl/blog/2011/03/24/knut-verdronk-letterlijk-in-de-aandacht-en-liefde-die-hij-kreeg/ )

    ReplyDelete
  3. Thanks for your insight

    ReplyDelete
  4. " Tình dữ vô tình đồng viên chủng trí " . I absolutely agree and admire the way you see the world ! "living in harmony with Nature that should be the appropriate approach we take to solve our inner crisis in relationship with Nature." x

    ReplyDelete

For COMMENT AS and selecting profile, please choose:
1. NAME/URL and fill your name or email in.
2. Ignore URL if you don't have a website.

Để lựa chọn PROFILE cho COMMENT AS, xin click:
1. NAME/URL. Bạn điền tên hoặc email vào NAME
2. Bỏ qua URL nếu bạn không có trang web cá nhân