Monday, 24 December 2012

May you have a SAFE Christmas!

This is a picture taken in Damascus, Syria during the conflict this year. LOVE FOREVER - hand written on the back of a seat in a quiet and lovely corner of Damas street.

Today in an air strike, BBC headline says at least 90 people were killed in Syria while queuing for bread.

This Christmas, let us spare a second of our thought to all the Alawites in Syria. The religion, although rooted in Islam, is an unique mixture of Greek philosophy and Christianity. They also celebrate Christmas. With Assad being Alawite and the civil war going on Syria, the civilian Alawites can hardly celebrate their holiday for fear of hatred.

How many of those who queued for bread and died were Alawites, and had to disguise themselves and hide their identity?

This year, rather than Merry Christmas, shall we send out to all the people in Syria: May you have SAFE Christmas!

And the message from war-torn Syria for all of you: Love forever!

www.facebook.com/culturemove
---

Một bức ảnh tôi chụp tại Syria hồi tháng 6 năm nay: LOVE FOREVER (Mãi mãi là tình yêu) viết nguệch ngọac trên tựa một chiếc ghế ở công viên thành Damascus.

Sáng nay, đài báo đưa tin gần 100 người thiệt mạng khi đang xếp hàng chờ mua bánh mỳ sau một trận không kích từ phía quân chính phủ Assad.

Bao nhiêu người trong số họ là dân đạo Alawites?
Có bao nhiêu người biết rằng Alawites dù gốc xuất phát từ Hồi Giáo nhưng cũng tôn thờ ngày Chúa giáng sinh?
Có bao nhiêu người Alawite ở Syria, chỉ vì cuộc nội chiến với tổng thống Assad cũng là người Alawite, mà rơi vào bi kịch phải che giấu và chối bỏ niềm tin của mình vì sợ bị thù ghét?

Giáng sinh này tôi cầu nguyện cho tất cả những người bạn tôi ở Syria, không phải là một Giáng Sinh hạnh phúc (Merry Christmas) như mọi người thường chúc, mà là một Giáng Sinh an lành.

Người Việt chúng ta thường chỉ nói Giáng Sinh An Lành. Binh đao liên miên hàng nghìn năm, chẳng cần vui, chỉ cần một chữ AN.

www.facebook.com/dr.nguyenphuongmai

Thursday, 15 November 2012

Is there such a thing as Palestine?

Tiếng Việt ở dưới


The last few days, news has been flooded with the stories of rockets from Gaza attacking Tel Aviv and how Israel has launched air strikes in reply. Both my pro-Palestine and pro-Israel friends have been RAGING with criticism. Without wanting to be an impossible judge on this matter. Here is a piece of the truth that I have come to know: 

1. There is no such a thing as Palestine kingdom, or empire, or even state. Thou
sands of years ago, there were some groups of people of Crete island who migrated across the sea to this strip of land. They were called Plesheth (Hebrew: migration/ invasion/ Sea People) or "Philistine” in English. So the original Palestine people are Greek and their home land is in Crete.

2. There is no such a thing as Jewish homeland. The Jews were originally from Iraq, led by Abraham here because God promised them a land (If you believe in the Old Testament).

3. Palestine is a geographical name that was used by the Greek, Roman, Ottoman, and British to address a vast area that covers Lebanon, Israel, West Bank, Gaza, Jordan, and south Syria. Jewish people who live here were known as Palestinian, the same as basically everyone else, be them Muslim or Christian or Jewish, Arab or not Arab.

4. Thus, at the bottom line, both Israeli and Palestinian are not originally from the region. Hardly anyone here can safely claim to be the original residents. It is now more the matter of political negotiation and less of the historical right.

5. Last but not least, and this was acknowledged by countless Arab leaders: Palestine was born as a "country" by the Arab League only because they wanted to destroy the establishment of Israel in 1948. A geographical name was then "upgraded" to become a culture's and a country' name so to legitimate the struggle between Israel and various of Arab ethnics that lived around. The Palestinians were used as pawn in this power play of big Arab countries. If the matter had been left for them to decide, they would have won the nationhood in 1948 already together with Israel in a decision made by the UN. They were abandon by the big brothers and now stuck with a deadly game of rocket and suicide bombing.

P/S - I personally feel pretty odd with the nation's name that the Palestinian claim. At the end of the day, I would hate to know that the meaning of my country is "migration" or "invader" or "sea people". It sounds up-rooted and suspended somehow.

P.P/S - The picture I took in Tel-Aviv a few months ago. The city is now under threat of rocket attacks. 30.000 of Israelis have been alerted to take arm, including some of my friends. It hurts, because I know they may need to kill other Palestinian friends that I also dearly love.

P.P.P./S - And no, i do not really see an end. It will carry on forever, as long as people here still believe that God is on their side, just like the bloody wars between Shia and Sunni Muslim.


-------------------------------

Suốt cả ngày hôm nay tôi bị tra tấn bởi tin Israel và quân Gaza (Palestine) lại oánh nhau dữ dội.

Tôi còn nhớ những ngày rất bé, chừng 10 tuổi, đọc báo Thiếu Niên có một bài viết tựa đề là: “Palestine Nuna – Đất Palestine là của người Palestine”. Bài viết có hình ảnh một cô bé trạc tuổi tôi, mắt mở to thảng thốt. Đôi mắt ấy dai dẳng theo suốt những năm tháng tôi lớn khôn. Bài viết về một vấn đề chính trị to tát nhưng đăng vắn tắt trên tờ báo trẻ con đã làm nên một điều thần kỳ: Tôi chẳng biết Palestine là ở đâu, cái gì đang diễn ra trên vùng đất ấy. Nhưng tôi tin chắc một điều là lẽ phải luôn thuộc về người Palestine. Và đương nhiên người Israel là “quân cướp nước”.  

Niềm tin đơn giản và ngây thơ ấy, bất chấp bao nhiêu cuộc chiến thông tin, đã tìm được cách gắn chặt vào tiềm thức của tôi, cho đến ngày tôi gặp Ahmad trong một trại tị nạn của người Palestine ở Libăng. Chưa kịp nghe tôi mở miệng, anh đặt tay lên vai tôi và nhẹ nhàng nói:

“Mai à! Trên đời này làm gì có cái gọi là đất nước Palestine?”

Câu chuyện của Ahmad làm đảo lộn niềm tin thiêng liêng của tuổi thơ tôi:

  1. Người Israel không phải cư dân gốc ở đây. Họ từ Iraq tìm đến vùng này vì tin đây là vùng đất Chúa Trời hứa ban tặng (miền đất hứa).
  2. Sau đó ít lâu, một giống người khác từ đảo Crete (Hy Lạp) vượt biển đến đây. HỌ bị người Do thái gọi là Peleshet (tiếng Anh – Philistine), có nghĩa là những người di cư và chiếm đóng. Cái tên Palestine chưa bao giờ là tên một nền văn hóa hay một quốc gia.
3. Cho đến năm 1948 khi  tự dưng có một quốc gia Do Thái là Israel được Liên Hợp Quốc chấp nhận nằm thùi lùi giữa vùng Palestine như cái gai trong mắt thì Liên minh các nước Hồi Giáo Ả Rập mới tức tốc đẻ non ra nhà nước Palestine với tư cách là một quốc gia để phản đối. Túm lại, những bộ tộc người Ả Rập quanh vùng này được các nước Ả Rập lớn “phong hậu” thành nhà nước Palestine đơn giản chỉ để thành cái công cụ chống lại Israel

“Mai có bao giờ muốn đất nước của mình có tên là kẻ chiếm đóng không?”

Tôi cố tưởng tượng rằng, mấy nghìn năm trước, các bộ lạc nói tiếng Việt người vùng Đông Nam Á phải tranh giành đất đai với một bộ lạc hùng mạnh đến từ một hòn đào xa xôi. Họ bị gọi là “quân xâm lăng”, phiên âm tiếng Anh thành “Qua-sha-la”. Rồi Pháp đô hộ Đông Nam Á, đổi tên toàn vùng thành “Qua-sha-la”. Chúng ta vẫn nói tiếng Việt nhưng bị gọi là người “Qua-sha-la”. Rồi một ngàỳ kia, chúng ta cũng muốn lập một nhà nước tự chủ giống như Lào với Campuchia và chúng ta đòi Liên Hợp Quốc phải công nhận chúng ta là quốc gia tự trị có tên là “Qua-sha-la”

Tưởng tượng đến đây thì tôi đầu hàng!

(Trích một đoạn bài sẽ đăng trên Đẹp cuối tháng. Thấy hợp cảnh nên giật ra đây cho nó có mùi thời sự. Ảnh trên PM chụp ở Tel Aviv hồi tháng 7 bây giờ là nơi đang bị ném rocket)



Wednesday, 24 October 2012

In the name of God!



Tiếng Việt ở dưới @ www.facebook.com/dr.nguyenphuongmai

This weekend, one billion of Muslim in the world are celebrating Eid al-Adha (the Feast of the Sacrifice). Many of my Muslim friends have been sending out invitations and kind greetings. Let us remember that Eid is to honour the willingness of ʾIbrāhīm (Abraham) to sacrifice his only son Ismā'īl (Ishmael) as an act of obedience to God, before God intervened to provide him with a sheep to sacrifice instead.


And thus, Eid is to remind us that Muslim, Christian, and Jewish, we all belong to one ancestor Abraham, all worship one God (Allah) and all seek to have his true words in the Bible (Quran). We are indeed siblings. We can love each other like siblings, quarrel like siblings, kill each other like siblings, and we deeply know that we will never settle down this love-hate relationship because we are forever tied to each other as siblings... 

Unless...

Unless we need to seriously question the very act of Abraham and draw our own judgement. So in a dream, God commanded Abraham to slaughter his only son and so he did. According to the Islam tradition, Abraham also consulted his own son. He asked Ishmaeli if he was willing to submit himself to God. Ishmaeli was said to show no hesitation or reservation even for a moment. He said, "Father, do what you have been commanded. You will find me, Insha'Allah (God willing), to be very patient." Upon this consensus, Abraham blindfolded himself and actually carried out cutting Ishmael's throat. When he removed the blindfold, he was astonished to see that Ishmael was unharmed and instead, he found a dead ram which was slaughtered. God was convinced by his obedience and saved Ishmael.   

Dear friends,

Abraham killed his own son in the name of God, literary just made himself blind and follow God's will. That was 4000 years ago. Do we still want to kill our sibling and many others, be them innocent or not, in the name of God? 

Ishmaeli was willing to let his own father slaughter him, without knowing what he did wrong and why he should die. He wanted to die, simply just in the name of God. Do we still believe that one should let himself be destroyed by violence, without any reason but faith and faith only?

God was convinced by the dedication of Abraham and replaced Ishmael with a ram. Do we still believe that the magic is still happening now for millions of innocent who died and for many of those who killed, leaving the justification to God? 

If we do, then we are indeed only capable of carrying out punishment test such as throwing suspects into the fire and if they are innocent, then God will save them and let them be just fine. 

For this reason, I have come to doubt the original spirit of Eid al-Adha, for it seems to indicate blind dedication that results in blind violence and leaves the judgement of this violence and sacrifice completely in the will of God. 

And I know there are many different ways to understand this Biblical tale, and this is just one way to look at it. 

Nevertheless, I especially honour the new layer of meaning that my Muslim friends have beautifully attached to Eid's invitation: respect, sharing and loving. I found this picture, an Orthodox Jew is visiting a Palestinian Muslim family earlier this Eid. It does not reflect the whole situation of course, but it does imply that there is always something beautiful in any dire situations. 

Not killing or sacrificing in the name of God, but loving in the name of God.

www.facebook.com/culturemove

---------------

từ hôm qua, khoảng 1 tỷ người Hồi Giáo trên thế giới sẽ liên hoan chào đón lễ Hy Sinh (Eid al-Adha). Nguồn gốc của ngày lễ này như sau:

4000 năm trước, ông tổ Abraham thấy Chúa hiện ra trong giấc mơ và yêu cầu ông cắt cổ đứa con trai duy nhất của mình là Ismail để thể hiện lòng tin tuyệt đối vào Chúa. Abraham thi hành lệnh, tự bịt mắt mình và giết con. Chúa chứng nhận lòng tin tuyệt đối của ông thay chỗ của Ismail bằng một con cừu.

Ngày lễ Hy Sinh nhắc ch
úng ta nhớ rằng Abraham là ông tổ của cả ba đạo độc thần: Do Thái, Thiên Chúa và Hôi Giáo, rằng cả ba là anh em một nhà, thờ cùng một đức Chúa (Allah) và cùng có khao khát lưu giữ lại lời dạy của người (Kinh thánh/ Koran).

Ngày lễ Hy Sinh cũng nhắc nhở chúng ta rằng cả ba tôn giáo anh em này sẽ yêu thương nhau như anh em, cãi lộn nhau như anh em, giết chết nhau như vết huynh đệ tương tàn chưa bao giờ từng thay đổi. Và vì chúng ta là anh em, những yêu ghét hận thù giữa chúng ta sẽ không bao giờ có thể hoàn toàn xóa bỏ vì chúng ta đời đời bị buộc vào nhau bằng sợ dây huynh đệ.

Cái kết thúc không mấy sáng sủa này sẽ là số phận vĩnh viễn, trừ phi chúng ta dám nhìn thẳng vào bản chất của cái ngày Lễ Hy Sinh này.

Vậy tức là Abraham nhân danh Chúa giết chết con mình. Có ai còn tin là chúng ta bây giờ cũng có thể nhân danh Chúa giết chết anh em huynh đệ của mình?

Vậy tức là Chúa cảm động rồi thay vào một con cừu. Có ai còn tin là chúng ta bây giờ giết lầm người vô tội thì Chúa sẽ phù phép cho một con gì đó chết thay?

Từ những suy nghĩ này tôi chính thức bày tỏ sự nghi ngờ đối với ngày lễ Hy Sinh. Tôi yêu quý những bạn người Hồi đã biến đổi ý nghĩa gốc của ngày này và gửi đi những lời chúc phúc. Trong ảnh là những người Do Thái đến thăm một gia đình người Hồi ở Palestine - chia sẻ, yêu thương, thay vì giết chóc lẫn nhau và mang danh Chúa. 


www.facebook.com/dr.nguyenphuongmai

Monday, 15 October 2012

Intellectually colonized Dubai?




This picture represents both my respect and doubt about Dubai. I admire the economic strategies of the Emirs with their visionary leadership. Lack of natural wonders and resources (oil counts for only 5% of GDP), lack of historical asset (Dubai was found in 1833 by a small tribe emigrated from Saudi), the leaders of Dubai have decided to create man-made wonders to turn this tiny Emirate in the middle of dessert into a global tourist and business hub.

However, it is tempting to say that Dubai is intellectually colonized and manual labor dependent. 95% of the population are expats. Dubai has been built by Western know-how and cheap labor from developing countries. The Emirati are spoiled with super high income for very simple jobs. Arrogant as they can easily be, local Emirati distance themselves from all the foreigners, quietly sapping the bitterness of knowing that they can-not-live without foreigners, no matter how they like or dislike these guests, be them as expensive as Western managers or as cheap as the Indian road workers.

And at the same time, Dubai's next door neighbor Oman is doing the opposite by having a grand policy called Omanization to encourage Omani participation in the economy so as to avoid dependence on foreign knowledge.

In the picture: The tallest man-made structure in the world, Burj Khalifa (829.84 m) and the people who constructed it: workers from developing countries who are reported to be badly mistreated by extremely poor working/living condition. They are said to have their passports confiscated by the employers and have to work 50 hours/week without days off for months on end, which sometimes result in death.

Monday, 17 September 2012

"The innocence of the Muslims" - Or " The naiveté of some Muslims"



(Tiếng Việt ở dưới)

Media has indeed become stronger than any kinds of destructive weapon one can ever dare to imagine. So an idiot with next to no ethics and professional knowledge can produce a stupid laughable amateuristic film about Islam, put it on the internet, and there you go: One ambassador murdered, hundreds wounded, thousands of others threatened to death, and escalating protests in the whole Middle East. A silly movie with a quality that deserves to die slowly and peacefully in a mossy corner of internet suddenly caused waves of unrest around the world.

If anyone has 14 minutes of his/her life to waste and not regret, watching the trailer of “The Innocence of the Muslim” will help to confirm this and this message only: The movie was made to ignite the Muslim aggression into violence, exactly what we are witnessing at the moment. Nothing is clearer than the intention to lure easily-agitated Muslims to use force and violence. Now the whole world is sitting in front of the TV, thinking to themselves: “Oh dear! It is right! Islam is indeed violent”. Naive Muslims fell hopelessly into the trap. Producer Sam Bacile has reached his goal, gloriously! Well done!

The core of the conflict is no other than a classic mismatch in cultural understanding. For the West, it is firmly decided that freedom of speech can not be sacrificed, no matter how offensive the content can be. For many others who are religious, freedom of speech does not necessarily mean freedom of offending others. Also here lies the dangerous border, to which extent something can be seen as offensive?   

Next, it is such a naiveté to hear protesters demanding Western governments to ban religiously offensive media outlets. Hello? It is 2012, just in case one happens to have short-term memory. We have entered an era where a 5 year old child can practically play with parents’ notebook and share with the whole world everything that his/her parents would kill to keep a secret. With today’s technology, absolute control is simply impossible.

Last but not least, let’s delve into that concept “controlling”. Demanding protesters in Middle East should understand that governments in some Western countries do not act, and can not possibly act like parents. They issue law based on certain level of democratic process, exactly the sort of democratic system that many Middle Eastern people have been fighting and dying for in Arab Spring.

To some of my readers who have gotten sick of mainstream media, here are some pictures of peaceful protests in Egypt and Morroco (Christian and Musim hand in hand), also protests against the violence (Libya)

Follow Culture Move on Facebook 



Chưa bao giờ mạng xã hội lại trở thành một thứ vũ khí lợi hại hơn cả một đạo quân lớn như ngày nay. Một gã đàn ông vô danh tiểu tốt sản xuất một bộ phim không chuyên, nực cười và ngu dốt nhằm vào Hồi Giáo, tung lên mạng, và thế là tằng tằng tằng, một ông đại sứ bị bắn chết, hàng trăm người khác bị thương, hàng ngàn người bị dọa giết, và liên tu bất tận các cuộc biểu tình không ngưng nghỉ.

Nếu ai đó rỗi hơi đến mức có thể vứt đi 14 phút quý báu của đời mình mà không hối tiếc, xin mời ngó thử cái đoạn quảng cáo của phim “Sự vô tội của người Hồi” (The innocence of the Muslim). Kết luận duy nhất chỉ có thể là Sam Bacile làm bộ phim này để kích động người Hồi dùng vũ lực, chính xác là kiểu vũ lực và giết chóc mà chúng ta đang được chứng kiến. Người Hồi mắc bẫy thảm thương. Các lãnh tụ Hồi giáo cực đoan thù ghét phương Tây nhân cơ hội đẩy mạnh thánh chiến. Phần còn lại của thế giới ngồi trước TV, bụm miệng kêu thầm: “Ối trời ơi! Hóa ra bọn đạo Hồi này đúng là ưa bạo lực” à  Mục đích của Sam đã đạt được một cách vinh quang, chói lọi.

Có 3 điểm cần nhấn mạnh ở đây. Thứ nhất, phương Tây tôn thờ tự do ngôn luận tuyệt đối. Điểm này mẫu thuẫn với văn hóa của rất nhiều đất nước cho rằng tự do ngôn luận không có nghĩa là tự do phỉ báng người khác.

Thứ hai, việc những người biểu tình yêu cầu Mỹ và phương Tây phải có luật ngăn cấm các sản phẩm văn hóa xúc phạm tôn giáo là điều không thể. Bây giờ là mấy giờ rồi ạ? Năm 2012 nếu ai đó bị mắc chứng trí nhớ ngắn hạn. Một đứa trẻ con 5 tuổi có thể toáy ngoáy máy tính của bố mẹ và tung lên mạng tất tần tật những bí mật mà bố mẹ nó thà chết chứ không để lộ ra ngoài. Với công nghệ thông tin như hiện nay, cấm văn hóa mạng là một điều không tưởng.

Cuối cùng, đó là việc dân biểu tình ngây thơ cho rằng Mỹ và phương Tây có thể hồn nhiên cấm cản điều này điều nọ. Luật pháp phương Tây được xây dựng trên một hệ thống chưa phải là toàn diện nhưng tương đối có tính dân chủ. Trớ trêu thay, đây chẳng phải là điều mà bao nhiêu người ở Trugn Đông đã hy sinh để đạt được trong Mùa Xuân Ả Rập đó sao?

Xin gửi các bạn một hình ảnh từ Libya, nơi rất nhiều người Hồi hối hận, buồn bã về việc Đại Sứ Mỹ Steven bị giết.  

Tuesday, 28 August 2012

Who also makes people discriminate against Muslim?





(Tiếng Vit dưới c nhà )

I choked when this picture popped up in my facebook wall, claiming that Muslim is being oppressed in Vietnam. Within the last few days, almost 4000 people have shared it. By now, those who genuinely believe that the Muslim in my country are being rope tied to each other, forced to knee down, threaten with a knife could be million. And the number rolls on! Uncontrollably!

Social Media is no doubt a monstrous tool to promote both goodness and dark deed. This is an era where a picture does not just equal 1000 words but can turn 1000 ill-informed innocent people into 1000 martyrs.

No time to read, no time to research, no time to cross check, not even time to use brain to think. All can be overwhelmed by the thrilling power and the irresistible waves of emotion that a snapshot or a video clip can deliver.

For your information: This is a picture from the Vietnam war, roughly 40 years ago, capturing an investigation of North-Vietnam solders. Also 70.000 Muslim in Vietnam suffer from no threat and often harmoniously mix their life style and rituals with the Vietnamese tradition and culture.

I can imagine my Vietnamese country fellows would not be happy to see this abuse of history and ignorant act of sympathy, albeit with good intention. Yes, note this! It is not only the terrorists with their hideous acts that make people discriminate Islam, it is also those who blindly believe that the whole world is against Islam and thus turn even a friend into a foe.


www.facebook.com/culturemove

---

Tức ói máu khi nhìn thấy tấm ảnh này trên wall nhà mình với cái tiêu đề to tướng: Người Hồi Giáo bị đàn áp ở Việt Nam. Pót lên mạng ngày 23-8, cho đến nay đã có gần 4000 người share, và có lẽ hàng triệu người trên thế giới này đang đinh ninh rằng người Hồi ở VN bị trói chằng tay vào nhau, bắt quỳ xuống đất với dao găm kề vào cổ.

Mạngxã hội khiến ai cũng cảm thấy như mình là một nhà báo quyền lực vô song. Kể cả khi nhà báo ấy ngu dốt, quan điểm sai lạc, hay như kẻ pót cái ảnh này, thì nhìn gà hóa quốc, chỉ nhăm nhăm muốn gào lên cho cả thế gian này biết mình là kẻ bị hãm hại. Rồi thì trong cơn phẫn uất, bạ ai cũng lên án, vô tình biến cả bạn bè thành kẻ thù. Ai bảo chỉ có mấy thằng khủng bố mới làm cho người ta trở nên dị ứng với đạo Hồi?

Nhiều lúc cảm thấy lo lắng vì mình đang sống trong một thế giới mà tốc độ thông tin phát triển quá nhanh khiến người thường không mấy ai đủ thời gian để thích nghi. Một bức ảnh bây giờ không chỉ còn có sức mạnh hơn 1000 con chữ nữa mà còn có thể biến 1000 kẻ ngu xuẩn thành 1000 kẻ sẵn sàng cảm tử. Ở thế hệ You-tube này, chẳng mấy ai còn có thì giờ để đọc, để cân nhắc, chưa nói đến để suy ngẫm. Đập vào mặt một cái ảnh hay một cái clip thì lập tức tình cảm dồn lên đè bẹp tư duy. Loài người bao nhiêu năm qua đúng là cừu vẫn hòan cừu (câu này ai nói quên xừ mất rồi!)

Tái bút: Gần 70.000 người Hồi ở Việt Nam sống chủ yếu ở vùng của đồng bào Chăm. Họ, cũng như đại đa số những người Hồi trên thế giới chẳng khác quái gì đồng loại xung quanh cả. Từ khi du nhập vào VN, người Hồi thậm chí còn hòa quyện tín ngưỡng tôn giáo Hồi vào các dòng tín ngưỡng khác của dân tộc – một đặc điểm chung của rất nhiều nền văn hóa châu Á. 

www.facebook.com/dr.nguyenphuongmai

Sunday, 22 July 2012

The fall of dictators and the fate of religious minorities in Syria and Middle East


Syrian refugees fleeing to neighboring countries


In this article published on BBC Vietnamese, my heart goes out to the religious minorities in Syria. They are the Christian, the Alawite, the Druze, the Kurd...etc. The fact that not many people know is that minorities did receive protection from dictators like Saddam Hussein (Iraq), Mubarak (Egypt) and Assad (Syria) in countries where the majority are either Sunni or Shia Muslim. A secular government for them seems to increase the chance of not being marginalized. 

Another point of view is that these dictators just applied the ancient old governing tactic: Divide to rule.

When the dictators went down, things are likely to get worse for these minorities: huge exodus of Christian from Iraq, systematic killing and attacks happened in Iraq, Egypt and Syria.

One day after the Muslim Brotherhood won the election in Egypt, Cardinal Christoph Schönborn (Viena) said world leaders and diplomats must help prevent a total loss of Middle Eastern Christianity in the very land of its birth.

The fall of the dictators in Middle East means a whole different thing to these religious minorities.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2012/07/120722_syria_npm.shtml

Wednesday, 18 July 2012

Smoking as a sign of liberation



Everywhere in Middle East there are more and more women smoking. It is seen as a sign of liberation. I took this picture in front of Umayad Mosque in Damascus where groups of local hang around all day. In Syria, 20% of the women and 60% of the men smoke, ether cigarette or water pipe, despite the fatwa issued by Higher Council in 2007. According to Islam, smoking is a slow way of committing suicide, which is strictly forbidden.

Hình ảnh những cô gái Hồi giáo trùm khăn lặng lẽ hút thuốc hoặc phà khói shisha nghi ngút quanh bàn cafe ngày càng trở nên phổ biến khắp Trung Đông. Cũng giống như nhiều nơi trên thế giới, phụ nữ hút thuốc là một trong những dấu hiệu của tự do và bình đẳng giới, dù đây là một chỉ số gây khá nhiều tranh cãi. Mặc dù Ủy ban tôn giáo đã tuyên bố hút thuốc là hình thức tự hủy hoại bản thân như "một cái chết chậm", một trong những điều nghiêm cấm của Hồi Giáo, tại Syria, 20% phụ nữ và 60% nam giới chìm trong khói thuốc. Cô gái trong bức ảnh này ngồi trước thềm thánh đường Umayad ở Damascus với hàng trăm người lại qua, mắt lim dim, tay búng thuốc, vô cùng sảng khoái :) Khà...!

Saturday, 23 June 2012

A window into Syria [Jerusalem post]

My op-ed in Jerusalem Post on Syria

http://www.jpost.com/Opinion/Op-EdContributors/Article.aspx?id=274617

For most Syrians, I seem to have an identity crisis. I was born in Vietnam, look half African and hold Dutch nationality.

Syrian army helicopters [file]Photo: REUTERS
For most Syrians, I seem to have an identity crisis. I was born in Vietnam, look half African and hold Dutch nationality.

The position of being a complete outsider gained me the trust to make them open up and lower their guard in a country where even family members may not freely express their political point of view among each other. Entering Syria as the only tourist going there these days, I spent three weeks listening to different stories and restructuring my judgment.

Among all the people that I met, the story of Hani – a 32-year-old from Aleppo – struck me the most. Zillions of narratives have been reported in the media, but very little was told from the Alawites, who are ironically the focal point of the war. Hani belongs to their 2-millionstrong community which accounts for 12 percent of the population. Although the Alawite religion is rooted in Islam, the religion is a mixture of belief. They have a trinity, drink wine and recognize Christmas. The women do not usually cover their heads. The Assads have been working hard to promote Alawite as a sect of Shia Islam in order to be accepted in a Sunni-dominated country.

In the story he shared, Hani recalled that his mother was furious because the Alawite sheikhs were encouraged to deny the divinity of Ali (prophet Muhammad’s son-in-law). This is a serious betrayal to Alawite idiosyncratic theology since divine incarnation is the foundation of Alawite belief. A new mosque was built by the government in their home town and his family was asked to go and pray with other Sunni.

For Hani’s family, their Alawite community has given up their religion, or more accurately, converted to Sunni Islam, for the share of political power and equality in the nation.

When Hani was small, his teachers would tell other students that the Alawites forced sisters and brothers to sleep together, and that they all have tails: “Oh God! I don’t have a tail. This means I am not Alawite!” – Hani remembered running home crying, deeply scared because he obviously did not have the “proof” of being Alawite. His childhood memory tells him that despite the great lengths they took to pretend to be Sunni, Alawites are not accepted as decent Muslims. In fact, some unofficial surveys show that half of the Syrian do not see them as Muslim.

Now at the age of 32, Hani is experiencing a déjà vu as he again sees how Alawites are demonized as the civil war between the Alawite-led army and the Sunni opposition escalates. Last year, Hani was part of the Arab Spring where young liberal secularists, regardless of religious backgrounds, demanded regime reform and democracy. “It is over. It is dead!” – he said – “now it is all about Alawite versus Sunni. Last week a neighbor suddenly asked me if I was Alawite. I said yes, knowing that it is the beginning of my end. Now a bullet can be in my head anytime!” Hani showed me the apartment he lives in Aleppo. It was all closed up. The windows were shut, sealed and nailed.

Having gained more than 30 kg. since he lost his job, he now lives like a fat scared mouse in this prison of his own.

In the afternoon, he often tries to call his three sisters in Homs who have not stepped outdoors for months. His brother-in-law, a wall-of-a-man, almost 2m high, serves in the Syrian police force. He belongs to one of those, who according to popular narrative in Aleppo, are believed to be capable of murdering civilians brutally because he is a Bashar’s man. One day, this massive guy hysterically broke out in tears confessing with Hani that he pees in his pants every day. They report that many of Alawite girls have been kidnapped and raped by the armed gangs from the opposition.

In Hani’s apartment, the only source of connection with the outside world is a laptop with internet. However, Hani, as well as many other Syrian I talked to, is confused at best. The mainstream media in the West have been embracing the (dying) Arab Spring against the dictator.

However, to say the least, the government’s army did not initially seem to have a fair presentation in the media.

They were portrayed as absolute demons while the opposition was victimized.

There is a lot of nuances and gray area in between. Last week, BBC World News editor Jon Williams admitted that it is unclear who was behind the killing. Journalists should report what they know as well as what they-do-not-know. Some Western officials went as far as to describe the opposition’s YouTube communications strategy as “brilliant.” According to Williams, this is likened to so-called “psy-ops,” brainwashing techniques used by the US and other military to convince people of things that may not necessarily be true. To put it simple, a demon does not pee in his pants every night.

The second source of media backing for the opposition comes from the (Sunni) Saudi Arabia and has been calling for jihad, provoking sectarian war.

Hani showed me an opposition’s channel broadcasting from Saudi called “Sunni blood as one” sending hostile speeches towards Alawites: “Freedom! Freedom! Until we crush all the Alawites to the bottom.”

Then comes Al Jazeera. Despite all the suspicions, Al Jazeera is simply a true news hunter that focuses on “anything that moves.”

Based in Qatar, a country with heaps of money and no identity, Al Jazeera belongs to numerous attempts to establish Qatari influences in media. Hence, believe it or not, the channel has no clear agenda, if not just want to see itself as endorsing regime change in the Arab world. In February, the network’s server had been hacked and some of it secrets were released to the media, including some email exchange’s that indicated widespread disaffection within the channel over its “biased and unprofessional coverage” of Syria.

For the record, some national media channels have been trying to report (part of) the truth, that the rebels are not as innocent as they seem to be, and that a part of the Free Syrian Army can be described as “a branch of al-Qaida” as anchorwoman Rula Ibrahim of Al Jazeera admitted in her leaked email.

However, as in the story of the boy and the wolf, Syrian people refuse to believe the government because they have been hearing lies many times before.

Last, there is social media (blogs, twitters, forum... etc) and word of mouth in Syria that has been circulating around zillions of conspiracy theories and guesswork about the political game among the more influential countries.

The most famous theory is that the West does not want to topple the government.

They just want to keep Syria in conflict to the point that would benefit Israel and weaken Iran who is Syria’s big ally. Many in the country say that the fate of Syria depends largely on Israel to the point of whether Israel wants to keep Assad (i.e. we are enemy of each other but we accept the game) or dare to face the challenge of a new Syrian government (i.e either more democratic or more extreme); The second theory goes wild as it states that the so-called Arab Spring was all part of a plot by imperialists to absorb mass hatred of the dictators while consolidating their grip on the region.

Amidst this riot of information, there is still a pretty consistent and popular view in Syria that is not properly shared in the media, as Hani himself put it: “The president is not perfect. I would chuck him in the bin if I had a better choice. But between him and the Sunni extremist opposition, I would go for the lesser of the two evils”

The writer is a faculty member at Amsterdam University of Applied Sciences, she is on a journey through Middle East tracing the path of Islam from where it began. Follow her travel stories at www.facebook.com/cultureMove and www.cultureMove.com.

Sunday, 17 June 2012

There is nothing new in Egypt ...






Egyptian mobile company Mobinil has found an extremely cheap and effective way to advertise itself in Cairo Airport. Shining billboards welcome foreign tourists and journalists  with very provoking quotes from US president Obama (We must educate our children to become like young Egyptian people) and the former Italian Prime Minister Berlusconi (There is nothing new in Egypt. Egyptians are making history as usual).

On the eve of the new government, the quote of Obama echoes one of the my most favorite sayings: “When people fear the authority, we have dictators. When the authority fears the people, we have democracy”. Although the young Egyptian people that Obama honored are those who started the revolution and ended up empty handed, it is now clear that the new President, be it Shafiq - an ex-regime candidate or Muslim Brotherhood – a movement that has stolen the Arab Spring, must take its people into account. In short, not another Mubarak.

For Berlusconi, he (for once, thanks God), has a point. Being one of the three oldest civilizations in the world and still standing after 5000 years, making history seems to be a 9 to 5 job of every single Egyptian. Together with the recent court’s ruling to dissolve the parliament, more than ever, Egypt at the cross road is wide open for surprise. 


Thán phục hết nước công ty Mobinil của Ai Cập với chiêu quảng cáo vửa rẻ vừa ngon ở sân bay Cairo. Khắp tường trên kính dưới lấp lánh hai câu nói của Tổng Thống Mỹ Obama “Chúng ta phải giáo dục con em mình để chúng giống như những người trẻ tuổi Ai Cập” và của cựu Thủ Tướng Ý: “Có cái gì mới lạ ở Ai Cập đâu. Người Ai Cập chỉ vẫn đang bận bịu với việc tạo dựng lịch sử như chuyện thường ngày ở huyện thôi mà”.

Cái ý của Obama khiến tôi nhớ tới một câu nói tôi từng rất thích (bây giờ thì nhìn với vẻ soi mói hơn là thích): “Chế độ độc tài là khi người dân sợ chính quyền. Chế độ dân chủ là khi chính quyền sợ người dân”. Mặc dù những người trẻ mà Obama vinh danh khởi đầu cách mạng rồi kết thúc trắng tay, có một điều chắc chắn rằng chính quyền mới dù là thân chế độ cũ Shafiq hay Muslim Brotherhood - tổ chức đã cướp diễn đàn của Mùa xuân Ả rập, đều sẽ phải dè chừng người dân hơn.

Về câu nói của Berlusconi, ơn Chúa là ông ta dẫu sao cũng được một lần phun ra vài từ có ý nghĩa (nhận xét có phần hằn học vì bản thân không ưa Berlusconi J). Là một trong 3 nền văn minh lâu đời nhất thế giới, hơn 5000 năm tuổi và vẫn đứng vững vàng, người Ai Cập quả là đáng nể phục. Trước thềm một chính phủ mới, lịch sử Ai Cập lại đứng giữa ngã ba đường, tiếp tục trò chơi ú òa cho thế giới thót tim với vô số điều bất ngờ dấu trong tay áo.      

Wednesday, 13 June 2012

Sleepless in Cairo







Tahrir square (Cairo) at 3 am. Thousands of protesters still occupy the ground. They want a new revolution as dictator Mubarak may get away with his crime in the Supreme Court and his ministers walked free from all charges. I spent the whole night with the protesters, being introduced to everyone by no other than the leader of one of the most important revolutionary movement in Egypt: The free forum for Change. In this picture, you see Layla and her brother wide awake. At 3am, children their age are supposed to dream about Disney land. Tonight they are here learning to support a democratic land. Not sure if they understand it but I am certain they are the youngest protesters on the ground.

Friday, 25 May 2012

Egypt on the brink of new revolution



You want to know about the real Arab Spring? Look at this picture, these young people, both Muslim and Christian, are those who started the revolution in Egypt in 2011, demanding dictator Mubarak to step down. However, this spontaneous, penniless, and immature movement has been hijacked by the more organized Muslim Brotherhood who stole the spot light and became the prominent candidate for the new regime. Yesterday, just a few hours after the voting box closed down, I found myself in a secret apartment in the heart of Cairo, the headquater of the youth revolution. A dozen of young activists who were working like a beehive around their laptops, updating thoudsands of twits and facebook posts, sending the results of every single voting spot, reporting to the people of Egypt every potential problem of the election:  “Yes, our revolution has been kidnapped by the Islamists!”  - admitted Ahmed – “I slept in Tahrir square, protesting for days to see a new regime with liberal and democratic mind set, not someone from Muslim Brotherhood who want the country to be back in the stone age. The only thing we can do right now is to be a keen observant to make sure this is a fair election. If the Muslim Brotherhood wins, we will have a new revolution, a real Arab Spring”. 


Nếu bạn cho rằng những gì đang diễn ra ở Trung Đông là Mùa xuân Ả Rập như ý nghĩa thực sự của nó thì có thể bạn lầm to. Khi những người Ai Cập trẻ tuổi xuống đường đòi phản đối chế độ độc tài Mubarak vào năm 2011, họ không hề biết rằng phong trào cách mạng bộc phát, thiếu cả tiền bạc lẫn tổ chức quy củ của mình nhanh chóng bị một tổ chức Hồi Giáo mang tên Muslim Brotherhood chiếm lĩnh thượng đài. Arab Spring với tư cách là cuộc nổi dậy của những người trẻ không phân biệt sắc màu tôn giáo đòi cải cách dân chủ gần như bị chết yểu. Họ trở thành kẻ dọn đường cho Muslim Brotherhood, một đối thủ không cân sức, một tổ chức tôn giáo từ lâu đã luôn là đối tượng đàn áp của chính phủ nhân cơ hội này trả thù và chiếm lĩnh chính quyền.

Đêm hôm qua, chỉ vài giờ sau khi các hòm phiếu đóng cửa, tôi tìm đến một căn hộ bí mật nằm giữa trung tâm Cairo, căn cứ của phong trào cách mạng. Hơn một chục thanh niên, cả Hồi Giáo lẫn Thiên Chúa Giáo, với điện thoại trong tay, họ tiếp nhận thông tin từ các điểm bầu cử, gửi đi hàng ngàn twits và post trên facebook. Trưởng nhóm Ahmed là một thanh niên trẻ măng, có lẽ chưa đến 21 tuổi. Cậu chỉ cho tôi kết quả của một điểm bầu cử gần Cairo nơi Mursi - ứng cử viên của Muslim Brotherhood dẫn đầu bảng phiếu: “Hồi Giáo đã bắt cóc Mùa Xuân Ả Rập. Tôi bám trụ quảng trường Tahrir biểu tình cả đêm lẫn ngày để nhìn thấy một Ai Cập với chế độ dân chủ, nhất định không phải để Muslim Brotherhood với âm mưu đưa đất nước trở về thời kỳ đồ đá. Vào giờ phút này, tất cả những gì chúng tôi có thể làm là giám sát kết quả bỏ phiếu thật chặt chẽ. Nhưng nếu Muslim Brotherhood thắng cử, chúng tôi nhất định sẽ bắt đầu một cuộc cách mạng mới”.

Tổng thống Mỹ Obama nói: “Chúng ta cần giáo dục con em mình noi gương những người Ai Cập trẻ tuổi”. Tôi dám chắc ở VN không nhà lãnh đạo nào dám nói/muốn nói câu này. Cũng dễ hiểu thôi, nhất là khi rất nhiều những bạn trẻ VN nhào lên facebook chỉ trích một con người dám nói thật như Ngọc Trinh (!) 

Monday, 30 April 2012

Syria- The war within and between


www.facebook.com/culturemove
Bản tiếng Việt ở dưới


Many have asked me to give a briefing on Syria as I am there myself. Well, here it is, in a VERY simple way as my thick head can understand. Sorry, I am an Interculturalist, I'm not a war correspondent here. 

To many people, the war in Syria is just another Arab Awakening. Being in the country myself, I realize that this is not at all the case. There are at least 3 conflicts going on:

1. A true Arab Spring from young liberals regardless of religious backgrounds, demanding regime reform and democracy;
2. A war between two Islamic sects, the Alawite led government and the Sunni opposition;
3. A political game with hidden agenda among the big boys (US, EU, Iran, Israel and Saudi)

As a result, main stream media in the West will be more likely to feature the war number 1, manipulate the war number 2 in the advantage of the war number 3. Those representing opposition that appear on CNN and BBC look liberal, westernized and almost victimized.

Next, media backed by (Sunni) Saudi will call for jihad to provoke the war number 2. I saw with my own eyes an opposition’s channel broadcasting from Saudi called “Sunni blood as one”. Note that Syrian president is not Sunni Islam, he is from Alawite, a small sect of Islam.

Last, micro media, social media (blogs, twitters, forum…ect) and words of mouth will keep circulating around zillions of conspiracy theories and guesswork about the war number 3. For example, one of them: “The West does not want to topple the government, they just want to keep Syria in conflict to the point that would benefit Israel and weaken Iran - who is Syria’s big ally”

In this age where images and video clips dominate and cloud the thinking, one easily looses the big picture and falls victim for the vivid power of visual effect. Please pay attention to the hidden bias.

As a journalist, I have the power to CHOOSE what to report. Is there something called “complete objective journalism”? I doubt it.

I have seen demonstration for and against the regime. Which one would I report? Most secret journalists in Syria would choose to capture the opposition because they and their news (sub)consciously support the war number 1 and 3.

I’ll make a counterbalance here to share with you a view on the war number 2. This is the picture of the regime’s supporters who gathered to celebrate in cheerful music and dance. Quoting a local from the crowd: “To be honest, our president is not perfect. But between him and the Sunni extremist opposition, I would go for the lesser of the two evils”.


Syria - Thù trong giặc ngoài.

Biết tôi đang ở Syria, nhiều bạn bè và đồng nghiệp liên tục hỏi han yêu cầu cung cấp thông tin. Vì vậy tôi post ở đây một phiên bản cực kỳ đơn giản và dễ hiểu về tình hình Syria. Hiện tại có ít nhất là 3 cuộc chiến đang diễn ra:

1. Một mùa xuân Ả Rập theo đúng nghĩa của nó với những người trẻ tuổi đầu óc tân tiến biểu tình yêu cầu cải tổ chính phủ và đòi hỏi dân chủ xã hội. Họ liên kết với nhau không phân biệt màu sắc tôn giáo.
2. Một cuộc chiến tôn giáo đẫm máu giữa hai giáo phái của Islam: chính phủ cầm đầu là tổng thống thuộc dòng Hồi giáo Alawite và quân nổi dậy thuộc dòng Hồi giáo Sunni.
3. Một cuộc chơi chính trị giữa các ông lớn của thế giới: Mỹ, Tây Âu sát cánh với Israel, đối đầu với Iran, cộng thêm Saudi và khát vọng bành trướng tôn giáo.

Vì vậy, báo chí phương Tây sẽ ra sức ủng hộ cuộc chiến số 1 và lái các thông tin của cuộc chiến số 2 theo thế có lợi cho cuộc chiến số 3.

Tiếp theo, giới truyền thông được Saudi (Hồi giáo Sunni) chu cấp sẽ kêu gọi thánh chiến để ủng hộ cuộc chiến số 2 nhằm lật đổ chính phủ theo dòng Hồi giáo Alawite. Tôi đã tận mắt theo dõi một kênh truyền hình phát sóng từ Saudi mang tên: “Dòng máu Sunni đại đòan kết”

Cuối cùng, các mạng xã hội phát tán vô số thông tin và giả thuyết về cuộc chiến không chính thống số 3; phán đoán các ngón bài chính trị ẩn dưới chiêu bài “ủng hộ dân chủ” của các đại gia phương Tây và chỉ tên kế sách bành trướng tôn giáo của các đại gia Trung Đông. Một giả thuyết thu hút sự quan tâm nhất hiện nay: “Phương Tây thực ra không muốn lật đổ chính phủ Syria. Họ chỉ muốn Syria lụn bại ở một mức độ nhất định. Đơn giản bởi Syria yếu thế cũng có nghĩa là đồng minh Iran (kẻ đối đầu với phương Tây và Israel) yếu thế”

Với tư cách là một nhà báo, bản thân tôi cho rằng cái gọi là “báo chí tuyệt đối khách quan” là gần như không thể trong thực tế. Quyền năng của nhà báo nằm ở quyền được chọn lựa thông tin để chia sẻ với bạn đọc. Tôi hiện đang đứng trước hai cuộc biểu tình: một phản đối chính phủ và một ủng hộ chính phủ. Tôi sẽ chọn cuộc biểu tình nào? Phần lớn phóng viên ngầm ở Damascus chọn cuộc biểu tình thứ nhất bởi họ (vô thức hoặc có ý thức) ủng hộ cuộc chiến số 1 và số 3.

Tôi cũng ủng hộ cuộc chiến số 1, nhưng tôi cho rằng với tình hình chiến sự đẫm máu như hiện nay họ gần như không có cơ hội để thu hút sự chú ý chứ đừng nói là chiến thắng. Là người Việt, tôi phản đối cuộc chiến số 3 vì lịch sử nước nhà đã quá đau thương với tư cách con tốt đen trong tay các nước lớn. Hôm nay ngày 30-4, giá có hoán đổi lại lịch sử tôi không quan tâm phe nào thắng phe nào thua. Tôi chỉ mong có một kết cục là nước nhà liền một dải.

Lựa chọn còn lại cho tôi là cuộc chiến số 2. Trong tấm ảnh này, tôi chụp những người ủng hộ tổng thống Asad. Tôi cũng xin trích lời nhắn một người trong số họ: “Tổng thống không phải không có tỳ vết. Nhưng nếu phải lựa chọn giữa Asad và những kẻ nổi dậy cực đoan theo dòng Hồi giáo Sunni, tôi chọn Asad”. 

Monday, 16 April 2012

With love, from war-torn Syria!


WITH LOVE, FROM WAR-TORN SYRIA!

Crossing the border from Lebanon to Syria within 15 minutes, it took me pretty long to convince myself I am actually in war torn Syria. Reaching Damascus, I quickly moved in with Noura and her family, only to find out that they themselves have just miraculously escaped from their home town: Homs – the city that is being bombarded and torn apart by civil unrest. Her brother went to school only 30 days this year. They were trapped in the house for 2 weeks without electricity, each time going to the grocery is uncertain of ever being able to come back. Leaving the internet café - their only source of incomes behind, the single mom and her two children have been struggling to avoid from falling apart. With very limited resource, this refugee family has been hosting me, feeding me, loving me, giving me a bed, escorting me to all sorts of city sightseeing that a tourist is supposed to do. And all that amidst tear, fear, sadness, worries and uncertainty about their future the very day after.

In this picture, me and Noura are under the hooded cloaks visiting Umayad Mosque, one of the earliest mosques in Islam, built on the 3000 year old remnant of an Aramaens temple. The worshiping site was then turned into a Roman temple, later was converted to Christian church and finally was dedicated to Islam in 636 (only 4 years after the death of Prophet Mohammad). The rich history of this mosque reminds us that holy sites should not be seen as monopoly for a religion and that we are the result of accumulated heritage. Looking at the chaos in some of the Arab countries right now, I can't help wishing those various branches of Islam can understand this simple notion. And may the extremely hospitable people of their countries like Noura's family teach them the lesson of co-existence, even in time of hardness.



---
Sau đêm đầu tiên không ngủ ở Damascus, ngày hôm sau tôi chuyển đến ở nhờ nhà Noura và gia đình của cô, vô tự lự, hoàn toàn không hề biết rằng họ vừa chạy thoát khỏi Homs – thành phố đang nóng bỏng trên các bản tin chiến sự. Em trai của Noura năm nay chỉ đến trường gần một tháng. Cả gia đình bị bó chân trong nhà hơn 2 tuần không điện nước, mỗi lần mạo hiểm ra ngoài phố mua lương thực dự trữ là một lần đi không chắc được trở về. Đóng cửa quán café internet tại Homs, nguồn thu duy nhất của cả gia đình, người mẹ đơn thân của Noura một nách hai con chân ướt chân ráo vừa mới đặt chân đến Damascus được hơn một tháng vật lộn với cuộc sống mới. Dù thiếu thốn mọi bề, gia đình đang chạy tỵ nạn này suốt hơn một tuần qua đã hết lòng yêu thương đùm bọc tôi, mỗi sáng lại đón tôi ngồi vào bàn ăn với một nụ cười, giấu sau lưng rất nhiều nước mắt, lo lắng, buồn bã, sợ hãi và một ngày mai chông chênh không nơi bấu víu. 

Trong bức ảnh này, tôi và Noura trùm áo dài thăm Thánh Đường Hồi giáo Umayad, một trong những thánh đường đầu tiên của Islam, dựng trên mảnh đất thiềng nâng đỡ các đền thờ của bốn triều đại tôn giáo lớn trải dài hơn 3000 năm. Những ngôi đền của nền văn minh cổ Aramaens lần lượt được cải giáo thành đền thờ thần của đế chế Roma, sang tên thành nhà thờ Thiên Chúa giáo rồi đến năm 636 cải biên thành thánh đường Hồi giáo Umayad. Thế mới thấy những vùng đất tôn giáo thiềng liêng khó có thể coi là độc quyền của riêng tôn giáo nào bởi hầu như tất cả đều được dựng xây trên vai những người khổng lồ.

Đi giữa Damascus, nghe tiếng súng nghe tiếng bom và khói lửa trên màn hình TV, tôi chỉ muốn những dòng tôn giáo đang choảng nhau sứt đầu mẻ trán kia hiểu được điều đơn giản này. Hoặc mong sao những người dân hiếu khách đến khó tin giống như gia đình của Noura có thể dạy cho họ một bài học về sự cộng sinh và tương thân tương ái, ngay cả khi ở tận đáy cùng của thiếu thốn.



Saturday, 7 April 2012

Curving the Arabian Peninsula: Dubai- Oman and Yemen


Dear all,

I have decided to synchronize all my Facebook posts from the beginning of my journey with this blog for those who don't have or hate Facebook (believe me, it is not that bad :). Thanks again for being part of this Middle East journey.

A warm greeting from extremely hospitable Middle East.


------------------------------------------------------------------------------------



Helicopter over Dubai - great city where visionary leadership has lead to amazing success. In 1940s, they foresaw the end of pearl industry and proactively invested in trading. In 1960s, they foresaw the end of oil and proactively invested in tourism. Having next to no natural and cultural wonders, they built man-made wonders and make tourists pay big money for it. Outside my window is the tallest building in the world. Dubai boldly colonizes the oceans, aggressively pierces the cloud and greatly balances between modernization vs tradition. Although I have serious doubt on their human resources strategies and many other policies regarding foreign labor treatment, I do have respect for their economy vision. 


------------------------------------------------------------------------------------



VERY proud of my visa to Yemen. This country is ranked top dangerous at the moment due to domestic unrest. No embassies in Europe would dare to issue tourist visa. However, I approached the consulate in Dubai and got it after 1 week. The people there blamed media for blackening their country: "Madam, it is safe in Yemen. The country is poor but the people are kind"


------------------------------------------------------------------------------------



There is a dozen of cities in the world boast the nick name “White City” (think Begrade,Ostuni, Arequipa, Lisbon or Popayan…etc). Muscat (Oman) has never named itself as such, but this is the only true white city that is true to the title. Dedicating to the idea of living in harmony with the nature, people are only allowed to paint their buildings in one tone. Not so long time ago, each window still must have an arch (traditional Omani style). No building in the city can rise higher than 9 stories. In the heat up to 55 degree, hundreds of flower beds blossom on the sidewalk. Kids in Oman often do beach cleaning. Most people walk in their traditional clothes. For Oman, as a friend of mine put it: the country is not Westernized, it is modernized.

------------------------------------------------------------------------------------



Moyed and his friend Ali pulled their car over to ask if I need any help (See how relax they sit?). They eventually drove me all the way far West to my appointment. It is absolutely SURREAL to be picked up at least 3 times/ day by the locals in a modern capital city. You often get picked up by genuine good people in a rural village or a dream, NOT in a super rich Gulf country where most cars are new and expensive, all buildings are clean and shining, and every meal may cost more than an eat-out in Europe). In Muscat (Oman), people are so friendly it almost does not feel real. Together with the beautiful white washed castle-like buildings, Muscat makes me feel I'm in a fairytale where the Good has triumphed the Evil. Modernization does not go hand in hand with dehumanization.


------------------------------------------------------------------------------------




Happy Valentine day! Let’s meet Hamied, a security guard at the Government Office Building in Salalah (Oman). I talked with him in the guarding booth at his work place. 39 years old and a modest salary of 400 rials (app. $1000), he just married his second wife. With 5 children and 2 jealous women under the same roof, he told me the best way and the only way to manage this complex household is using sweet words (Hey, guys, listen!). I wondered if the first wife was chosen by his family (not very uncommon in Middle East), he said: “I chose both of them. And actually not me, it is my heart that chose them!” – “Are you a happy man?”- I asked – To which he replied “Happiness is not something you can pick it up on the road side. You have to create it!"

FYI: Muslims can marry up to 4 wives, and have to treat them equally. The reason for this is that in the past, wars and battles left many widows behind without proper right. The polygamy practice was to help women regain their social status while respecting their right of property, which is very liberal at the time when other religions did not have clear statements and rules regarding women’s social and business stands. It is of course getting outdated as times goes by. Interesting to know that Prophet Mohammed’s first wife is a widow and a trader who employed him, and even proposed marriage to him.



------------------------------------------------------------------------------------




Khalid AlSiyabi is a very gentle man with kind face and modest way of talking. His car had a flat tire 3 days ago but he's still looking at it hopelessly. Not being able to fix his own car, but Khalid leads a department of 3000 colleagues in the Omani Ministry of Education. He is also the first Omani that conquered Mount Everest. Driving me thru the campus of Sultan Qaboos University, he pointed at groups of female students wearing black abaya and signed: "Look at those black creatures! Why they put on something so depressive? Nothing in Q'ran says a woman needs to wear those ugly things. I hate it. If you wear black you think black. Islam is not about the appearance, it is about what it is in your heart which goes straight to God. That's why I call imams TRANSLATORS of Q'ran. We have good and bad ones. The best way is to learn the language yourself.


------------------------------------------------------------------------------------




I arrived in Yemen just 12 hours before the election. As a single female traveler, the airport police did not let me out until they could appoint a driver to take me to my friend’s house. Nobody left the airport untraceable.

The election has only one candidate, Mr Hadi, and it is interesting to see that this election aims at non-violence and a peaceful handover of power rather than genuine democracy. Many Yemeni activists told me that 5 other candidates were denied by the government. They were furious, of course.

However, looking at the turmoil that Yemen has been through, I can also see the reasons behind this seemingly undemocratic election. Being a very delicate and fragile country, Yemen needs stability and its people need to know that democracy goes steps by step. The country is like a patient after a big operation. He needs soft food and milk instead of steak.

I am happy for Yemen, that the country has moved one step away from dictatorship, being in a transition of moving forwards to a real democratic election in the near future. Democracy is a process, and it needs a lot of patience and dialogue.



------------------------------------------------------------------------------------


I always thought Venice is my favorite city until i entered Babal Yemen - the giant gate of old Sanaa. The city is named after Sam- the son of Noah (Bible's Noah with the ark that saved his family from the great flood). With 3000 years of history, Sanaa competes with Damascus and Aleppo (Syria) to be the oldest inhabited city in the world. You can call Sanaa the world's first city with skyscrapers. Magnificent buildings of 5-8 stories lean on each other, creating a magical scene. I have been spending days deliberately getting myself lost in the labyrinth of old Sanaa, soaking in the mysterious beauty and the amazing hospitality of the locals, knowing that they see me as a sign of a better time ahead: tourists will eventually come back to Sanaa.


------------------------------------------------------------------------------------




Open a new window now and google “Socotra” – one of the most beautiful islands I’ve been to. Socotri people are not only as hospitable as the mainland people but also very open. Seeing me approaching with a male tour guide, this girl in the picture stood up to her feet, came rushing to stop us on the road and started talking with both her hands and her body. She then wanted to send my tour guide back to the camp site so she could invite me home. Later on my tour guide told me he was actually……well,…scared. He has realized that with the revolution girls have turned somewhat less conservative. He has never seen someone that open before.

After months of traveling in the Middle East, I have learned that the black veil can easily mislead our opinions. Until now I still can't get used to the fact that all my Yemeni girl friends came to visit me like a big shadow devoid of identity. The moment they step inside, black abayas are taken off and they turn out to be very modern young people with perfect English. They know the lines of most MTV hits, they sometimes swear like a rapper, dance like Beyoncé and at the same time they can engage in serious debates and discussion of the most sensitive topics such as homosexuality and prostitution. The youth that started the revolution in Yemen may look like oppressed women according to Western perceptions, but they are exceptionally brave. Look at what they have achieved: A transition to new power without too much violence: the only peaceful Arab spring so far in the Gulf.



------------------------------------------------------------------------------------




.
The first impression of anyone arriving to Yemen is probably the massive amount of weaponry carried by civilians. I imagine that children here probably sneer at the plastic “Made in China” toy guns. In a picnic area near Sanaa, I was shocked to see young boys of about 12 years old firing their AK-47s into the sky. They broadly smiled at me and furiously waved their hands with two fingers forming a V — sign for victory and peace.

 It is estimated that there are 60 million firearms owned by the population of 25 million. Children and women aside, each adult Yemeni man stocks up to 10 weapons at home or tucked into his belt. And that excludes the ornamental daggers that are part of the traditional Yemeni outfit. Quoting political science professor Ahmed al-Kibsi: “Just as you have your tie, the Yemeni will carry his gun.

However, despite the deeply-rooted gun culture, it is amazing to see what the Yemeni revolution has achieved so far, with a relatively low death toll (approximately 2000) compared to Syria (at the moment estimated at 30,000 and still rising).

One person who greatly contributed to the transition of power in Yemen is Jamal bin Omar — the UN envoy who orchestrated the negotiation process. One day after the election, I had the honor to meet up with him in a casual private gathering. Looking exhausted but calm, he agreed with me that Yemen stands now at the perfect position to transfer away from its gun culture, as security has to be the most important job for the new government.

In the same evening, I also talked with Cathy who is Jamal’s assistant. Overwhelmed with the very limited violence during the election, she told me that what is happening in Yemen is a miracle, given the country’s complex situation and its extreme gun culture: “There must be something very special in the makeup of the people here!” – Cathy explained to me – “They may scare the hell out of you with the loads of weapon they carry around, but they genuinely want peace!”

Strange but true: for Yemeni, weapons do not necessarily mean violence.