Thursday, 15 November 2012

Is there such a thing as Palestine?

Tiếng Việt ở dưới


The last few days, news has been flooded with the stories of rockets from Gaza attacking Tel Aviv and how Israel has launched air strikes in reply. Both my pro-Palestine and pro-Israel friends have been RAGING with criticism. Without wanting to be an impossible judge on this matter. Here is a piece of the truth that I have come to know: 

1. There is no such a thing as Palestine kingdom, or empire, or even state. Thou
sands of years ago, there were some groups of people of Crete island who migrated across the sea to this strip of land. They were called Plesheth (Hebrew: migration/ invasion/ Sea People) or "Philistine” in English. So the original Palestine people are Greek and their home land is in Crete.

2. There is no such a thing as Jewish homeland. The Jews were originally from Iraq, led by Abraham here because God promised them a land (If you believe in the Old Testament).

3. Palestine is a geographical name that was used by the Greek, Roman, Ottoman, and British to address a vast area that covers Lebanon, Israel, West Bank, Gaza, Jordan, and south Syria. Jewish people who live here were known as Palestinian, the same as basically everyone else, be them Muslim or Christian or Jewish, Arab or not Arab.

4. Thus, at the bottom line, both Israeli and Palestinian are not originally from the region. Hardly anyone here can safely claim to be the original residents. It is now more the matter of political negotiation and less of the historical right.

5. Last but not least, and this was acknowledged by countless Arab leaders: Palestine was born as a "country" by the Arab League only because they wanted to destroy the establishment of Israel in 1948. A geographical name was then "upgraded" to become a culture's and a country' name so to legitimate the struggle between Israel and various of Arab ethnics that lived around. The Palestinians were used as pawn in this power play of big Arab countries. If the matter had been left for them to decide, they would have won the nationhood in 1948 already together with Israel in a decision made by the UN. They were abandon by the big brothers and now stuck with a deadly game of rocket and suicide bombing.

P/S - I personally feel pretty odd with the nation's name that the Palestinian claim. At the end of the day, I would hate to know that the meaning of my country is "migration" or "invader" or "sea people". It sounds up-rooted and suspended somehow.

P.P/S - The picture I took in Tel-Aviv a few months ago. The city is now under threat of rocket attacks. 30.000 of Israelis have been alerted to take arm, including some of my friends. It hurts, because I know they may need to kill other Palestinian friends that I also dearly love.

P.P.P./S - And no, i do not really see an end. It will carry on forever, as long as people here still believe that God is on their side, just like the bloody wars between Shia and Sunni Muslim.


-------------------------------

Suốt cả ngày hôm nay tôi bị tra tấn bởi tin Israel và quân Gaza (Palestine) lại oánh nhau dữ dội.

Tôi còn nhớ những ngày rất bé, chừng 10 tuổi, đọc báo Thiếu Niên có một bài viết tựa đề là: “Palestine Nuna – Đất Palestine là của người Palestine”. Bài viết có hình ảnh một cô bé trạc tuổi tôi, mắt mở to thảng thốt. Đôi mắt ấy dai dẳng theo suốt những năm tháng tôi lớn khôn. Bài viết về một vấn đề chính trị to tát nhưng đăng vắn tắt trên tờ báo trẻ con đã làm nên một điều thần kỳ: Tôi chẳng biết Palestine là ở đâu, cái gì đang diễn ra trên vùng đất ấy. Nhưng tôi tin chắc một điều là lẽ phải luôn thuộc về người Palestine. Và đương nhiên người Israel là “quân cướp nước”.  

Niềm tin đơn giản và ngây thơ ấy, bất chấp bao nhiêu cuộc chiến thông tin, đã tìm được cách gắn chặt vào tiềm thức của tôi, cho đến ngày tôi gặp Ahmad trong một trại tị nạn của người Palestine ở Libăng. Chưa kịp nghe tôi mở miệng, anh đặt tay lên vai tôi và nhẹ nhàng nói:

“Mai à! Trên đời này làm gì có cái gọi là đất nước Palestine?”

Câu chuyện của Ahmad làm đảo lộn niềm tin thiêng liêng của tuổi thơ tôi:

  1. Người Israel không phải cư dân gốc ở đây. Họ từ Iraq tìm đến vùng này vì tin đây là vùng đất Chúa Trời hứa ban tặng (miền đất hứa).
  2. Sau đó ít lâu, một giống người khác từ đảo Crete (Hy Lạp) vượt biển đến đây. HỌ bị người Do thái gọi là Peleshet (tiếng Anh – Philistine), có nghĩa là những người di cư và chiếm đóng. Cái tên Palestine chưa bao giờ là tên một nền văn hóa hay một quốc gia.
3. Cho đến năm 1948 khi  tự dưng có một quốc gia Do Thái là Israel được Liên Hợp Quốc chấp nhận nằm thùi lùi giữa vùng Palestine như cái gai trong mắt thì Liên minh các nước Hồi Giáo Ả Rập mới tức tốc đẻ non ra nhà nước Palestine với tư cách là một quốc gia để phản đối. Túm lại, những bộ tộc người Ả Rập quanh vùng này được các nước Ả Rập lớn “phong hậu” thành nhà nước Palestine đơn giản chỉ để thành cái công cụ chống lại Israel

“Mai có bao giờ muốn đất nước của mình có tên là kẻ chiếm đóng không?”

Tôi cố tưởng tượng rằng, mấy nghìn năm trước, các bộ lạc nói tiếng Việt người vùng Đông Nam Á phải tranh giành đất đai với một bộ lạc hùng mạnh đến từ một hòn đào xa xôi. Họ bị gọi là “quân xâm lăng”, phiên âm tiếng Anh thành “Qua-sha-la”. Rồi Pháp đô hộ Đông Nam Á, đổi tên toàn vùng thành “Qua-sha-la”. Chúng ta vẫn nói tiếng Việt nhưng bị gọi là người “Qua-sha-la”. Rồi một ngàỳ kia, chúng ta cũng muốn lập một nhà nước tự chủ giống như Lào với Campuchia và chúng ta đòi Liên Hợp Quốc phải công nhận chúng ta là quốc gia tự trị có tên là “Qua-sha-la”

Tưởng tượng đến đây thì tôi đầu hàng!

(Trích một đoạn bài sẽ đăng trên Đẹp cuối tháng. Thấy hợp cảnh nên giật ra đây cho nó có mùi thời sự. Ảnh trên PM chụp ở Tel Aviv hồi tháng 7 bây giờ là nơi đang bị ném rocket)



No comments:

Post a Comment

For COMMENT AS and selecting profile, please choose:
1. NAME/URL and fill your name or email in.
2. Ignore URL if you don't have a website.

Để lựa chọn PROFILE cho COMMENT AS, xin click:
1. NAME/URL. Bạn điền tên hoặc email vào NAME
2. Bỏ qua URL nếu bạn không có trang web cá nhân