Tuesday, 21 May 2013

One Soldier down!

(Tiếng Việt ở dưới)

My day has been shattered with the news. Hani’s brother-in-law in this JP article of mine will never come back from his battle.

With more than 700 groups of oppositions in Syria, with Europe and the US, with almost everybody else, this is good news. An Assad soldier has died. An enemy has been destroyed. And Assad is one step closer to his unavoidable fall. 

While I was in Syria, I was shown many pictures and videos of Hani’s sister who was pregnant with twin boys while her husband was out in the combat. The Assad's marine was a wall of a guy, almost 2 meter tall, but cried and peed in his bed every night thinking about his wife and daughter risking being raped and killed by the opposition. 

“What will you name your boys?” – asked Hani. To which he laughed cynically: “Easy! Just take the names of my first two soldiers who will die that day”. 

And he is dead now. And it seems the whole world is happy. For them, the war in Syria is not much different from all other wars, divided neatly into two parts: black and white, good guy and bad guy, angel and demons. And the Good will triumph.


I stepped in Syria at the verge of the civil war wide-spread explosion. More than 3 weeks living in the houses of people from two sides of the battle, I was more aware than ever the emptiness and untruthfulness of judgment loaded terms: “dictator” can be seen as “benevolent leader”, “revolutionary army” is at the same time “rebel”, “terrorist” is no other than “freedom fighter”, “righteous” is on the same side of “immoral”, “enemy” can also be “liberation force”

I know I will be haunted for ages with the thought of a pregnant woman with her little daughter, waiting to give birth to her twin boys, and at the same time waiting to hear that her husband would never come back. 

While the freaking rest of the world is cheering.

------------------------

Tôi bắt đầu ngày mới bằng một tin không vui. Anh rể của Hani trong bài báo này đã chết.

Với hơn 700 nhóm nổi dậy ở Syria, với châu Âu và Mỹ, với hầu hết tất cả mọi người, đây là tin vui. Một người lính của quân đội chính phủ độc tài đã bị loại bỏ. Một kẻ thù đã bị tiêu diệt. Assad nhích thêm một bước nữa tới bờ vực tiêu vong. 

Hani từng cho tôi xem rất nhiều video về chị gái của anh và hai hài nhi sinh đôi sắp chào đời trong khi người cha liên tục ngoài chiến trường. Anh rể của Hani là một cảnh sát cao lớn, nhưng có lần gã khổng lồ này đã phải thú nhận rằng anh ướt cả quần khi nghĩ đến cảnh vợ con có thể bị quân nổi dậy bắt cóc và hãm hiếp. Khi được hỏi anh sẽ đặt tên cho hai bé trai sắp sinh là gì, anh nói: “Khó gì đâu, tôi chỉ cần lấy tên của hai đồng đội đầu tiên của tôi vừa mới hy sinh đúng ngày hôm đó” 

Bây giờ thì anh đã chết. Và hình như cả thế giới hân hoan. Với họ, cuộc chiến ở Syria cũng hệt như mọi cuộc chiến khác, nghĩa là được chia ra rõ vành vạnh hai bên trắng đen, tốt xấu, thiên thần và quỷ dữ. Cái thiện sẽ thắng cái ác.

Tôi đặt chân đến Syria đúng là lúc cuộc nội chiến bắt đầu vào giai đoạn cao trào. Hơn 3 tuần sống trong nhà những kẻ ở hai bên chiến tuyến, tôi thấm hơn bao giờ hết sự vô nghĩa và gian trá của những cụm từ đầy định kiến: “kẻ độc tài” cũng có thể là “lãnh tụ nhân từ”, “quân cách mạng” cũng có thể là “quân nổi loạn”, “kẻ khủng bố” cũng có thể là “chiến sĩ đấu tranh cho tự do”, “chính nghĩa” cũng có thể là “gian tà”, “giặc cỏ” cũng có thể là “quân giải phóng”. 

Tôi không phải là một người vợ bụng mang dạ chửa chờ chồng, nhưng tôi vẫn không thể chịu đựng được khi hình dung ra cảnh chị gái của Hani cùng cô con gái bé nhỏ sống trong khói bom, vừa chờ hai cậu con trai ra đời, vừa chờ tin chồng tử trận.

Trong khi cả thế giới reo vui.








No comments:

Post a Comment

For COMMENT AS and selecting profile, please choose:
1. NAME/URL and fill your name or email in.
2. Ignore URL if you don't have a website.

Để lựa chọn PROFILE cho COMMENT AS, xin click:
1. NAME/URL. Bạn điền tên hoặc email vào NAME
2. Bỏ qua URL nếu bạn không có trang web cá nhân