Sunday, 2 June 2013

The Turkish Spring


I woke up with a message from Istanbul: "Mai! We are having a Turkish Spring!"

Bosphorus bridge was captured with thousands of protesters. My friend is probably among those people who are angrily demand Prime Minister Erdogan to respect the will of his people instead of silencing dissidents, Islamizing Ataturk's legacy, and blaming social media to be the "the worst menace to society".

With a population of almost 100% Muslim, for me, strangely, Turkey has never been felt like an Islamic country. Probably because the bedrock of this nation is firmly Greek and Roman, because Istanbul used to be the pride of western civilization. Today the country is a meeting point of two powerful flows from East and West, presenting to the world a wonderful concert conducted by elements of two most terrific symphonies of its kinds: Asian and European cultures. Bosphorus bridge, glamorously lit up with colorful lights every night, connecting the two continents, stands a a symbol for that reality.

Of course, living up to expectation is not always easy. A perfect balance is not always the case, especially when contrasts, sometimes radical contrasts seem to be the very point that makes Turkey attractive. For my friend, she is acting to gain back that balance. The protests at the moment are about that momentum as well, balancing ideologies, adding on, taking off, gaining and losing here and there to keep that balance of contrasts to the point that it does not topple the whole system but safely and interestingly enough to exist and continue to attract people.

I dug up a picture of Bosphorus bridge in its peaceful time, sending a message to my friend with a quote from no other than Napoleon himself, who put his Parisian pride in the back room and declared to everyone: "if the world was a country, Istanbul would be its capital".

www.facebook.com/culturemove
----
Mua Xuan Tho Nhi Ky

Vừa mở mắt đã nhận được tin nhắn của một người bạn từ Istanbul: "Chúng tao đang bắt đầu một Turkish Spring- Mùa xuân Thổ Nhĩ Kỳ".

Suốt 3 ngày tin tức tràn ngập hình ảnh những người biểu tình phản đối đảng cầm quyền AKP và quy hoạch xây dựng khu trung tâm thành phố. 10 năm qua, AKP đã vực dậy kinh tế Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng làn sóng người biểu tình hôm này chính là sự bùng nổ của những người phản đối chính sách trọng Hồi giáo + các chiêu bỏ tù những người bất đồng chính kiến của AKP. Họ muốn nhắc thủ tướng Erdogan rằng Thổ từ đống tro của thế chiến thứ nhất vươn lên là 1 trong 20 cường quốc kinh tế chính là do Ataturk đã táo bạo gạt bỏ gánh nặng tôn giáo và đặt nền móng cho một xã hội dân chủ. Đến mức dù là một đất nước với gần 100% người Hồi nhưng suốt bao nhiêu năm chiếc khăn che tóc đặc trưng của người Hồi bị cấm trong toàn bộ các cơ quan chức năng của nhà nước. Luật này chỉ mới được dỡ bỏ khi AKP lên nắm quyền.

Tôi chưa bao giờ cảm thấy Thổ Nhĩ Kỳ là một đất nước Hồi Giáo. Istanbul từng là trung tâm của đế chế Roma, hòn ngọc của văn minh phương Tây. Cuộc sống ở đây là vòng xoáy của hai dòng lũ cuốn Á Âu, nền văn hóa ở đây là một bản hợp xướng tráng lệ của hai dàn giao hưởng Đông Tây. Hagia Sophia từng là nhà thờ Thiên Chúa lớn nhất thế giới trong 1000 năm, bị biến thành Thánh Đường Hồi Giáo suốt gần 500 năm, và bây giờ là một viện bảo tàng độc nhất vô nhị. Cây cầu Bosphorus nối liền hai châu lục Á Âu hôm qua chở nặng hàng chục ngàn người biểu tình vẫn hàng đêm bừng sáng lên những sắc mầu lộng lẫy, nhắc nhở người dân Thổ Nhĩ Kỳ về niềm tự hào của chính họ, bằng chính câu nói nổi tiếng của Napoleon Bonaparte: "Nếu cả thế giới này là một quốc gia thì thủ đô của nó chính là Istanbul"

www.facebook.com/dr.nguyenphuongmai


No comments:

Post a Comment

For COMMENT AS and selecting profile, please choose:
1. NAME/URL and fill your name or email in.
2. Ignore URL if you don't have a website.

Để lựa chọn PROFILE cho COMMENT AS, xin click:
1. NAME/URL. Bạn điền tên hoặc email vào NAME
2. Bỏ qua URL nếu bạn không có trang web cá nhân