Sunday, 25 August 2013

Why is Egypt so important?

Egypt has been dominating our news lately, putting even the chemical attacks in Syria in the shadow. Within two years, the Egyptian have created two revolutions. This is a summary of an analysis I wrote for BBC Vietnamese on WHY Egypt is important. The four main reasons are:

(1) Egypt is the trend-setter and a powerful element in the Middle Eastern landscape of culture, religion, and politics, mainly because of its 5000 year old civilization, its Azhar university as a center of religious authority, and a big population of more than 80 million. Egypt is one of the very few countries in the Middle East where the concept of "nation" is not foreign and is more powerful than the concept of "tribal loyalty". The changes in Egypt therefore predict or indicate the changes in the wider population of the Middle East.

(2) Egypt is the cradle of Islamism: A very important figure in Islamism from Egypt is Al-Afghani who promoted the idea that Arab dignity can be regained through the revival of Islam. The glory of Islamic civilization can be restored if Islam is seen as a source of instruction for personal life and state affairs. Islamism's essential message is also to oppose Western colonization and to envision an Islamic state (both national and International scope) where Quran is considered constitution and the rule of God is ultimate. Islamism is understood as political Islam. From Egypt, this movement spread to the rest of the world, strong and powerful. Islamist organizations range from conservative to liberal, from violent to non-violent.

With Muslim Brotherhood winning and losing in Egypt, the events are essential in giving indications of Islamist movement around the world. Violent Islamist organizations such as Al-Qeada have stated that Islamism can only achieve its goal by global (armed) jihad. Watching Muslim Brotherhood being dethroned by force un-democratically will re-enforce the notion of violent jihad in the mainstream Islamism, that violence, not democracy is the way to achieve Islamic state.

(3) Egypt is the center of Arab-nationalism/ Pan-Arabism: As Nasser split from Muslim Brotherhood and followed a different path of gaining Arab dignity through secularism, the hatred and conflict between two ideologies widened. At the heart of the clash in Egypt today is the volatile relationship between these two streams, sometimes stronger than the desire for democracy. This clash is also to be seen in many other Middle Eastern countries where dictatorship was built on the bedrock of secularism and nationalism. Even in Turkey where there is no dictator, this element is also present in the recent protests.

(4) The last reason is because Egypt plays a decisive role as a deal-broker in the region. Egypt has been vital in the power balance with Iran and a peace keeper for Israel. In order to guard against the Islamist, to protect Israel , and to secure the political, economic and geo-strategic interests in Middle East, the West has chosen to cooperate with dictators, knowing very well that this goes against their rhetoric of human rights and democracy. The coup in Egypt was denied as a coup so billion dollar aid will not be suspended.

The conflict between their interests and their principles continues, and this makes sure the West will shake hand with either dictators or military, as long as their pieces of pie aren't getting smaller or disappearing into the thin air.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2013/08/130823_forum_egypt_importance_nguyenphuongmai.shtml

Thursday, 1 August 2013

Burmese monks heading political Buddhism

For the last few weeks, the whole Myanmar has been talking about a 27-page document, allegedly proposed by a Buddhist group called 969 (three holy numbers of Buddhism), meant to protect Buddhist women who are losing their rights by getting married to followers of other religions. Men who marry Buddhist Burmese women must convert to Buddhism lest risking imprisonment.

With only 5% of Muslim population, however, Myanmar is seen as very progressive in discrimination against the Muslim Rohingya. These people are among the least wanted on earth, suffering from the tragedy of the collapsed Akaran Buddhist kingdom in the 18th century where they co-existed quite peacefully with the Buddhist authority. As Akaran was invaded and annexed to Myanmar Kingdom in the 18th century, the Ronhingya Muslims became almost stateless. Thailand and Myanmar have been cruel, but India, Bangladesh also turned a blind eye.

Since Taliban destroyed the giant statue of Buddha Bamiyan in Afghanistan, Islamophobia in Myanmar has been boiled, fueled by radical monks. The new law, if passed, would see non-Buddhist population systematically marginalized.

The whole world is witnessing a shift of religious power in the realm of political influence. Buddhism, although famous for its detachment to the worldly affair, seems to get dragged by eventually.


                                                     www.facebook.com/culturemove
---
Hồi mới đến Miến Điện (Myanmar), tôi được kể cho nghe câu chuyện sau:

"Một cô gái bị mắc kẹt trong ngôi nhà bị cháy. Người yêu cô tìm đường vào, ôm cô, hôn cô, và nói rằng anh đang trên đường đến cái chết. Anh bế cô trên tay và nhảy từ trên tầng 4 của tòa nhà xuống, lưng quay về phía mặt đất. Người con gái anh yêu nằm trên ngực, an toàn, trên thân xác tan nát của chàng trai".

Từ lâu tôi không còn nghĩ về tình yêu kiểu như thế nữa, nên nghe xong chỉ cười cười rồi thôi. Đối với tôi, những câu chuyện lý tưởng như thế trở nên nhạt thếch nếu nhìn vào thực tế. Từ hai tuần nay, cả Miến Điện xôn xao bàn tán về một dự thảo luật mới được Nhóm các nhà sư 969 (ba con số thiêng liêng của Phật Giáo) đứng đầu là sư Wirathu khởi xướng. Những nhà sư này đang thu thập 3 triệu chữ ký đề nghị chính phủ thông qua dự luật hôn nhân đa tôn giáo, trong đó bất kỳ ai muốn cưới phụ nữ Miến Điện dòng Phật giáo đều phải cải đạo, nếu không sẽ bị phạt 10 năm tù và toàn bộ gia sản sẽ được chuyển cho người phụ nữ.

95% dân số Miến là Phật tử, chỉ có 5% là người Hồi, chủ yếu là người Rohingya. Những người Hồi này bản chất là cư dân của vương quốc Phật giáo Akaran từ thế kỷ 15. Đến thế kỷ 18, vương quốc Phật giáo Miến Điện chiếm Akaran và đẩy người Hồi lưu vong. Vương quốc Akaran biến mất, và những người Hồi Rohingya trở thành những cư dân không chốn nương thân, bị xua đuổi, từ chối, phân biệt đối xử tệ bạc nhất trong số những dân tộc phải tị nạn. Cả Miến Điện và Thái Lan đều không muốn công nhận họ. Cả Băng-la đét và Ấn Độ đều không mặn mà.

Tại Miến Điện, những người Hồi Rohingya chịu một số phận khốn khổ vì sự bài xích của đa số Phật giáo. Từ khi tượng Phật ở Afghanistan bị Taliban đánh bom, sự lo sợ với Hồi giáo cực đoan khiến những người Hồi vô tội, vốn đã khốn cùng càng trở nên cay đắng. Đạo luật mới do Nhóm 969 đề ra là một bước đi pháp lý hóa sự phân biệt đối xử với người Hồi.

Cả thế giới đang chứng kiến sự chuyển động của thế lực tôn giáo trong vai trò chính trị. Có lẽ Phật giáo ở Myanmar, dù khá thụ động trong các vấn đề về cuộc sống trần tục (lokiya), bắt đầu bị cuốn vào vòng xoáy này chăng?

Nói qua cũng phải nói lại. Việc yêu cầu người phối ngẫu phải cải đạo khá là phổ biến ở các quốc gia Hồi Giáo, nếu không bằng luật thì cũng bằng sự áp lực của gia đình. Tuy nhiên, do tính nhu thuần của Phật Giáo, ảnh hưởng của dòng tôn giáo đa thần (polytheism: Phật, Jen, Hindu, Shinto, Khổng, Lão...), xung đột tôn giáo ở châu Á không nhiều như phương Tây và Trung Đông nơi có dòng tôn giáo độc thần (monotheism: Zoroastrianism, Do thái, Thiên Chúa, Hồi giáo). Sri Lanka và Miến Điện là hai quốc gia hiếm hoi nơi xung đột tôn giáo xảy ra khá đẫm máu, và phần thắng thuộc về số đông Phật giáo.

Trở lại với câu chuyện tình yêu, người Miến cho rằng tình yêu do số phận sắp đặt. Mỗi đứa trẻ sinh ra thần Hindu Brahma sẽ quyết định tình yêu cho nó bằng cách ghi dấu ấn trên lông mày của đứa bé vào ngày thứ 6 sau khi chào đời (na hpuza).

Thế nên Trung Nghia à, mang sách của cậu (Yêu nhau để cưới) đi đọc ở sân bay Miến Điện nhưng mà chẳng thấy vui, vì mơ khác đời. Yêu nhau do ông trời sắp đặt, yêu nhau rồi phải cải đạo vì nhau, yêu nhau rồi chết vì nhau... Nếu yêu nhau mà chẳng biết ngày mai sẽ ra sao như thế thì yêu nhau cần gì nghĩ đến chuyện cưới, nhỉ?  Yêu nhau chỉ để mà yêu nhau thôi!

www.facebook.com/dr.nguyenphuongmai