Thursday, 26 September 2013

The pigs somewhere else...

Papua New Guinea is considered the last corner of the world where there are more than 800 languages and people from this side of the road may not understand those from the other side. However, they have at least two things in common: they share the only highway in the country and they share the unquestionable love for the only domestic animal: the pig.

In "Gun, Germ, and Steel", Diamond wrote that some countries are rich and others are poor because God (if there is one) is not fair. Somewhere else on earth, the people are endowed by domesticable animals that helped to develop agriculture and improve life (cows for milk and labor, sheeps for skin and meat, horses to ride, donkeys for transport...). Papua New Guinea has only pigs for meat and basically that's about it. So while the world is moving forwards, PNG sort of stuck in the stone age with their pigs.

Pigs are ridiculously expensive in PNG. A mature pig has a price tag of $2-3000. People walk their pigs around and patiently wait for them on the side walk while dogs are left hungry and kept staying away from house.

The highlight of this pig-loving culture is the story of the Kuma who believe that their ancestors used to be half human half beast living in mud under the ground (picture). One day, they followed their pig outside, saw the sun or the first time, cut of their tails, developed to full human and escaped the dark age.

This post is especially sent to entertain my Muslim friends! :)

---
Hè vừa rồi tôi có liều làm một chuyến tới Papua New Guinea (PNG) - quốc gia được mệnh danh là chốn hoang sơ cuối cùng của thế giới. Toàn PNG chỉ có một con đường trải nhựa mà các xe khách còn liên tục bị raskol (đầu gấu địa phương) chặn đường làm thịt. Chưa ở đâu mà mỗi lần bước chân ra khỏi cổng tôi đều phải đi cùng một người bản xứ. Chưa ở đâu mà chỉ nhìn thấy tôi bước ra khỏi sân bay một mình một nhóm phụ nữ đã tái mặt kêu lên: Ôi thôi chết sao lại đứng một mình ở giữa đường thế này! Gần 80% dân số PNG vẫn sống trong rừng như thời kỳ đồ đá, một số bộ tộc vừa mới bước ra khỏi hủ tục ăn thịt người, cách đây 70 năm người PNG mới lần đầu tiên nhìn thấy người da trắng, nhìn thấy một mảnh gương phản chiếu mình trong đó, nhìn thấy máy bay mà họ tưởng là con chim khổng lồ khiến cả làng lúi húi đi vòng quanh để xem là chim đực hay chim cái

Trong tác phẩm kinh điển "Gun, Germ and Steel", Diamond cho rằng đất nước này giàu mạnh hơn đất nước kia một phần vì thiên nhiên đã không công bằng, ban tặng cho vùng đất này nhiều súc vật có thể thuần hóa và giúp ích cho đời sống như trâu, bò, lừa, ngựa, trong khi PNG chỉ có mỗi một con vật có thể thuần hóa là con lợn. Con lợn không giống như các con khác, nó chỉ nuôi để ăn thịt thôi chứ da nó không có lông để làm áo ấm như con lừa, sữa nó không ngon không nhiều như con bò, nó lại lười chảy thây chứ không hùng hục làm việc đồng áng như con trâu, cũng không đưa người vượt núi leo đèo như con ngựa. Nói chung là nó ủn ỉn cả ngày chỉ có ăn. Và vì người PNG chỉ có mỗi con lợn lại ở khuất nẻo trên đảo xa xôi, họ đóng băng trong thời kỳ đồ đá hàng ngàn năm trong khi thế giới chuyển động không ngừng.

Nhưng vì là con vật được thuần duy nhất, lợn đắt khủng khiếp. Hàng trăm dân tộc với hơn 800 ngôn ngữ của PNG hội tụ lại một điểm là coi con lợn như báu vật trong nhà, thậm chí cùng ăn cùng ở. Mỗi con lợn trưởng thành ở PNG to gấp 2 gấp 3 lợn nái ở VN, giá có thể tới 3000 đô la (BA NGÀN- đọc cho đúng nhé! Tức là tầm 60 triệu). Ngày ngày tôi ra chợ thấy trẻ con và người làng dắt lợn ... đi dạo, xoa đầu âu yếm như con chó nhỏ.

Đỉnh điểm của nền văn minh "trọng lợn" là truyền thuyết của người Kuma. Người tộc Kuma cho rằng tổ tiên mình nửa người nửa thú sống trong lòng đất đen tối hàng trăm năm liền, chỉ đến chủ nhân một con lợn dò dẫm theo đuôi lợn nhà mới tìm ra ánh sáng mặt trời ở cuối đường hầm. Người Kuma theo chân lợn thoát khỏi tăm tối, rụng đuôi, rụng lông và trở thành con người.

Ảnh chụp một người bản xứ trong lễ hội singsing, trát bùn đất lên người thể hiện sự u mê của thời tổ tiên chưa được con lợn dẫn đường chỉ lối đi tìm ánh sáng mặt trời

Pót này đặc biệt gửi đến các bạn tuổi con ỉn và các bạn theo đạo Hồi (vốn ghét con ỉn). Bạn nào vừa theo đạo Hồi vửa tuổi con ỉn thì thật là nan giải :))

www.facebook.com/dr.nguyenphuongmai



Friday, 6 September 2013

Happy Jewish day from Iran!

Happy Rosh Hashanah to all my Jewish friends!

It has been two very important days of the Jews: New year has begun with sweet juicy apples dipped in honey. It is the day that God opened the book of judgement and created Adam and Eva.

The Jewish calendar traditionally has four new years days each with a different purpose. While this may seem strange at first glance it is not so different from the modern calendar. We have the regular calendar year (January-December), fiscal or budget years for businesses which can have various start dates, the government's fiscal year (October-September), and the school year (September-June), just to name a few.

This year's Rosh Hashanah is very unique as the greeting was tweeted yesterday from the personal account of no other than ... the Iranian Foreign Minister Javad Zarif. He added that the man who was said to deny Holocaust (well, Ahmadinejad) was gone.

Amidst the coming attack on Syria and my feeling of utter hopelessness and powerlessness when so many friends are begging me to help :( , at least the tweet from Iran has lit up my day.

Happy sweet beginning!
---
Hai ngày qua là những dịp lễ rất quan trọng với người Do Thái. Năm mới ngọt ngào bắt đầu với bánh táo nhúng mật ong. Đó là ngày Chúa Trời mở cuốn sách định mệnh và tạo nên Adam, Eva - ông bà tổ của loài người theo niềm tin của những người theo Do Thái, Thiên Chúa và Hồi giáo. 

Người Do Thái không chỉ có một mà có đến tận 4 ngày năm mới. Rosh Hashanah là dịp năm mới cho con người, các loài động vật và các hợp đồng pháp luật. Nghe thì thấy vô lý, nhưng nếu bạn so sánh kỹ thì cũng không khác mấy mới các hình thức tính năm hiện đại. Chúng ta không chỉ có một năm mới theo lịch Gregorian và còn có năm mới theo lịch âm, năm học mới (tháng 9), năm tài chính mới (loạn lên tùy từng quốc gia).

Rosh Hashanah năm nay rất là đặc biệt, vì đích thân Bộ trưởng Ngoại giao của ... Iran tweet lời chúc mừng. Dân tình trên mạng râm ran với niềm bất ngờ quá đỗi ngọt ngào đến không thể tin được. Iran - và Israel, hai kẻ thù không đội trời chung? Iran - đất nước với kế hoạc hạt nhân và tên lửa tầm xa khiến cho toàn thể dân Do Thái Israel bất kể trai gái đều phải đi quân dịch? Iran - đất nước sản sinh ra một tổng thống Ahmadinejad từng tuyên bố rằng thảm họa Holocaust với lò thiêu sống hàng triệu người Do Thái là hoàn toàn giả tạo? 

Giữa hàng đống tin buồn từ Syria, ít nhất cũng có một tý teo hân hoan từ Iran. 

Tấm ảnh này tôi chụp ở Jerusalem, thành cổ chưa đầy 1km vuông nhưng hội tụ những thánh tích linh thiêng nhất của ba tôn giáo cùng một ông tổ dòng Abrahamic: Do Thái, Thiên Chúa và Hồi giáo. Hầu như tất cả những câu chuyện tôn giáo nổi tiếng nhất đều diễn ra ở đây, trong cái khoảng chưa đầy một km vuông này. Đằng sau những đường phố lát đá lộng lẫy của thành Jerusalem là cuộc sống tín ngưỡng cực điểm, là sự căng thẳng đến tột cùng của xung khắc tôn giáo như một quả bóng đầy hơi có thể bục tung bất cứ lúc nào. Ở Jerusalem, mỗi hòn đá là một câu chuyện Kinh Thánh, mỗi người dân là một tín đồ sẵn lòng tử vì đạo, mỗi ngọn gió tràn qua cũng có mùi thánh thần, một lời nói bâng quơ cũng có thể trở thành điều tiên tri chờ ngày ứng nghiệm. Sự hội tụ đậm đặc của tôn giáo và ức chế xung đột khiến nơi đây nổi tiếng với hội chứng có tên là Jerusalem Syndrome: Người nào yếu bóng vía sống ở đây lâu sẽ có cảm giác mình bước ra từ ...Kinh thánh. 

Sau hơn một tuần trụ lại Jerusalem, tôi bỏ chạy. Đó là ngày bà dọn phòng bước vào và bắt đầu vừa lau chùi toilet vừa lảm nhảm rằng bà chính là thánh Adrew (!). Là một kẻ vô thần, tôi thấy mình bỗng trở nên kỳ quái giữa Jerusalem. Đến bọn mèo ở đây cũng tin Chúa. Chúng “ngoao” lên mắt long sòng sọc nhìn tôi như muốn xua đuổi một kẻ lạc đàn. 

Post này hơi lan man, chắc tại tâm trạng người post đang chơi vơi nửa vui nửa buồn. Chán ghê Facebook không có icon cười-nửa-miệng 

www.facebook.com/dr.nguyenphuongmai